[Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề?

/

Chương 117: Cổ Tân: Tôi nói xong rồi, ai tán thành, ai phản đối? (1)

Chương 117: Cổ Tân: Tôi nói xong rồi, ai tán thành, ai phản đối? (1)

[Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề?

Ngã Chân Bất Hội Phi

6.035 chữ

03-09-2026

Sau khi cưỡi Bạch Linh Long bay lượn một vòng, Bạch Ngân cảm thấy cả người khoan khoái, vô cùng thỏa mãn.

Long kỵ sĩ, hiện tại hắn cũng tạm coi là một long kỵ sĩ rồi!

Cảm giác này đúng là quá tuyệt vời!

"Bạch Linh Long, mày nghỉ ngơi cho khỏe nhé."

Bạch Ngân vuốt ve lớp vảy lành lạnh của Bạch Linh Long, hắn không định thu nó lại vào thẻ bài.

Bởi vì hắn cảm nhận được lượng đấu khí tiêu hao để duy trì Bạch Linh Long là rất ít, mức này thì hắn hoàn toàn gánh được.

Bạch Linh Long ngoan ngoãn nằm rạp xuống, ngả mình trên bãi cỏ chuẩn bị chợp mắt một lát.

Bạch Long của mình đẹp thật đấy!

Bạch Ngân cười hớn hở, ngồi xuống bên cạnh Bạch Linh Long rồi rút điện thoại ra.

"Bạch Ngân, đội tham gia học viện đại bỉ của nhóm mình còn thiếu một người, cậu có vào không?"

Đây là tin nhắn từ một cô bạn học, cũng là chị em họ của hắn, tên là Bạch Mẫu Đơn.

Học viện đại bỉ sao?

Bạch Ngân ngẫm nghĩ một chút, học viện đại bỉ cũng coi như một kỳ kiểm tra của học viện.

Có điều hiện tại đã có 【Bạch Linh Long】, việc càn quét mọi đối thủ chẳng thành vấn đề.

Bạch Long của mình là vô địch thiên hạ!

Thực ra đây chẳng phải lần đầu có người mời hắn lập đội tham gia học viện đại bỉ, bởi vốn dĩ hắn đã là kỵ sĩ thuộc hàng top đầu của kỵ sĩ viện năm nhất.

Ừm, Bạch Ngân thực sự rất được săn đón.

Nghĩ ngợi một hồi, Bạch Ngân định đồng ý, dù sao thực lực của Bạch Mẫu Đơn cũng rất xuất sắc, đồng đội do cô tìm thì hắn cũng khá tin tưởng.

Hơn nữa hai người còn là anh em họ, chẳng có lý do gì để từ chối cả.

Thế nhưng...

Đúng lúc này, có một cuộc điện thoại gọi tới. Bạch Ngân vừa bắt máy, nét mặt liền lộ vẻ mừng rỡ, sau đó hắn lập tức nhắn lại cho cô em họ một tin:

"Ngại quá, mình có đội mất rồi, hẹn lần sau nhé."

Ừm, từ chối không chút do dự.

Nghĩa phụ đi đâu, Bạch Ngân ắt theo đó!

...

Nói sang đầu bên kia.

Sau khi Trần Huy xử lý qua loa vết thương, Cổ Tân liền bắt gã dẫn đường tới căn cứ của đám tà giáo đồ kia.

Hai người gọi một chiếc xe, chạy chừng hơn nửa tiếng mới tới nơi.

"Nghe nói dạo gần đây khu Thành Nam xảy ra án mạng, là các người làm à?"

Cổ Tân liếc nhìn Trần Huy, vị trí hiện tại của bọn họ đúng là ở khu Thành Nam.

Cổ Tân nhớ Phong Xuyên Tường Tử từng nhắc với hắn về chuyện này.

"Hiểu lầm rồi đại ca ơi, tuy chúng tôi... à không, là đám tà giáo đồ kia có bắt vài người chuẩn bị làm lễ hiến tế, nhưng vụ án mạng đó thật sự không phải do bọn họ làm đâu."

Trần Huy cảm thấy bản thân vẫn nên giải thích giùm mấy gã đồng bọn kia một chút.

Tuy tà giáo đồ chẳng có nhân quyền gì, nhưng cũng đâu thể tội gì cũng đổ lên đầu bọn họ được.

"Vụ án mạng đó tôi cũng có tìm hiểu qua, là chết hai người đúng không?"

"Đúng vậy."

"Chuyện đó thật sự không phải do người của Chân Thật giáo hội làm. Chân Thật giáo hội hiến tế chủ yếu là để lấy lòng thần linh của bọn họ, chứ chuyện ăn thịt người thì không làm đâu. Phần lớn tà giáo đều không cực đoan đến mức đấy."

Trần Huy nói.

"Vậy anh có biết là ai làm không?"

Cổ Tân không tỏ thái độ gì, chuyện này cũng gần giống với suy đoán của hắn.

Bọn tà giáo thường là lũ đầu óc có vấn đề, hoặc là những kẻ có tư tưởng điên cuồng cực đoan. Nhưng chuyện ăn thịt người, thậm chí còn gặm nham nhở gần hết thịt trên người nạn nhân thì hành vi biến thái cỡ này tà giáo đúng là chưa làm bao giờ.

"Cái này tôi cũng chưa nghe ngóng được. Theo cá nhân tôi thấy, hành vi này giống kiểu của lũ Á nhân hoặc ma thú dị chủng hơn."Trần Huy cười gượng, sau đó nói ra suy đoán của mình.

"Đại ca không biết đâu, dạo này Ngân Thành có biến lắm. Mấy tối trước tôi còn thấy một đám tà giáo đồ khác đang làm lễ hiến tế cơ, lầm rầm lầm rì chả biết đang làm cái trò gì."

Giọng điệu của Trần Huy nghe chừng còn ra vẻ cảm thán lắm.

Lại còn có đám tà giáo đồ khác nữa cơ à?

"Sao anh chắc bọn chúng là tà giáo đồ?"

"Không giấu gì đại ca, chính mắt tôi thấy bọn chúng bắt một người lôi vào ngõ hẻm rồi tế sống, đúng là quá tàn nhẫn, vô nhân đạo cực kỳ."

Trần Huy bức xúc lên án cái tổ chức tà giáo độc ác kia.

"Ban đầu tôi cũng muốn xử đẹp đám tà giáo đồ này để trừ hại cho dân lắm chứ, có điều bọn chúng đông quá nên đành bỏ qua."

Tao thấy là mày muốn hạ gục bọn chúng để bắt làm đồ tế thì có? Chẳng qua thấy không ăn thua nên mới bỏ cuộc thôi.

Cổ Tân thầm tặc lưỡi ngạc nhiên.

Nhưng giờ đại khái có thể khẳng định một điều, dường như quan hệ giữa các tà giáo với nhau cũng chẳng êm đẹp gì, thậm chí bình thường mà chạm mặt khéo còn đánh nhau to.

Cũng phải thôi, giáo lý của mỗi tà giáo đều khác nhau, đương nhiên là như nước với lửa rồi.

"Có biết đó là giáo phái nào không?"

"Bọn chúng hình như thờ phụng cái gì mà Vô Hạn Chi Vương ấy, một tà thần tôi chưa từng nghe tên bao giờ."

Trần Huy tỏ ra vô cùng khinh bỉ cái tà giáo này. "Vô Hạn Chi Vương" cái thá gì chứ? Sao mà lợi hại bằng vị thần mà Chân Thật giáo hội bọn gã thờ phụng được.

Hóa ra là giáo hội của anh bạn A Tư Mã, lại có thêm tín đồ chạy vào Ngân Thành rồi sao?

Cổ Tân hơi bất ngờ, bởi vì trước đó A Tư Mã từng nói nhóm của gã ở Ngân Thành sau trận chiến với đội chấp pháp gần như đã chết sạch, chỉ còn lại gã và Ô Lan sống sót.

Sau đó hai tên này cũng bị Cổ Tân tóm gọn.

Thế nhưng không ngờ ở mạn Nam Thành này vẫn còn một nhóm tà giáo đồ thờ phụng "Vô Hạn Chi Vương".

Không, đây không phải trọng tâm.

Hiện giờ Ngân Thành đang rơi vào cái tình cảnh gì thế này? Á nhân rồi tà giáo đồ cứ nườm nượp kéo đến không dứt, tên pháp sư bán thần âm hiểm kia thực sự muốn bức chết Ngân Thành à?

"Ngay phía trước kìa đại ca, cứ điểm của Chân Thật giáo hội đấy."

Đến một con phố khá vắng vẻ, Trần Huy liền chỉ vào quán "Bữa Sáng Yên Tâm" cách đó không xa, nói với Cổ Tân.

"Các người còn mở cả quán ăn sáng nữa à?"

Sắc mặt Cổ Tân hơi kỳ quặc.

"Để che mắt thiên hạ thôi, trong đám giáo đồ có người tay nghề khá lắm, làm cơm nắm ngon cực." Trần Huy ngượng ngùng hạ thấp giọng đáp.

Chân Thật giáo hội bọn gã bị các thế lực truy nã và tẩy chay gắt gao, đương nhiên không thể quang minh chính đại truyền giáo được.

Thế nên đành phải dùng cách khác để ngụy trang thôi.

Xem ra tà giáo đồ cũng đa tài đa nghệ phết đấy chứ.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!